Hoàng đế sửng sốt không nghĩ đến tiễu miêu mễ nhà mình đã hiểu chuyện. Trong Hậu cung đúng là có một hai nam tử, nhưng nói vai vế đến tần c*̃ng không bằng, không thể sinh dục hậu đại nên nếu một ngày thất sủng sẽ vĩnh viễn không còn nơi dung thân.
Miêu mễ hôn lên cổ Hoàng đế, nhiệt độ c*̉a nam nhân xuyên qua môi nàng truyền khắp toàn thân, khiến toàn thân nàng ấm áp dễ chịu, miêu mễ lười biếng muốn ngủ một giấc dài thiệt dài.
Lục Phỉ chầm chậm trưởng thành, ngũ quan dần dần thay đổi, cái mũi kiều kiều biến thành tú đĩnh, đôi môi hồng nhuận không biết tại sao c*̃ng trở nên bạc*, gương mặt tròn trĩnh biến thành trái xoan. Duy nhất không thay đổi là hàng mi dài tinh tế c*̀ng đôi mắt to trong suốt sáng bóng, tựa như một con miêu vừa kiêu ngạo vừa muốn người khác sủng ái, thật chọc người yêu thích.
Sự biến đổi này cả Hoàng đế lẫn Thái tử đều thấy rõ ràng. Thái tử do không biết nội tình còn trêu chọc Lục Phỉ là nữ hài sao lại càng lớn càng giống nam hài. Hoàng đế thì khác, khi c*̀ng Lục Phỉ tắm hắn quan sát thấy tiểu thanh nha c*̉a nàng c*̃ng khỏe mạnh lớn dần, tuy so với hắn thì chênh lệch rất lớn nhưng c*̀ng với các nam hài c*̀ng tuổi không có nhiều lắm sai biệt. (=.=Ib)
Nhưng Lục Phỉ không phải chỉ có biến hóa về nam tính, thắt lưng c*̉a nàng mảnh mai như nữ hài, bộ ngực c*̃ng không hoàn toàn bằng phẳng, hơi hơi nhô ra một chút, không dễ thấy nhưng vẫn nhượng Hoàng đế phát hiện, không có hiển rõ mấp mô như nữ hài, c*̃ng không dẻo dai rắn chắc như nam hài, sờ lên mềm mại, cảm giác thật c*̃ng không tệ.
Đối mặt sự biến hóa này, Hoàng đế c*̃ng có chút phiền não, dù sao c*̃ng không thể hoàn toàn không đếm xỉa đến tượng trưng nữ tính c*̉a “hắn*” nha, Hoàng đế bắt đầu tự hỏi có nên hay không nhượng Lục Phỉ chuyển ra ở riêng một sân. Cho dù là nam hài nhưng lớn như thế vẫn c*̀ng phụ thân c*̀ng một chỗ truyền ra ngoài c*̃ng không tốt. Huống hồ…Hoàng đế dần dần cảm thấy bản thân có điểm không phù hợp.
“Phỉ nhi, khi ngươi mười ba tuổi trẫm ban cho ngươi một tòa phủ đệ có được không?”