Rồi hướng lên lầu trên nghe thằng bạn c*̀ng lớp tên Tiểu An rống còn to hơn: “I’m the king of the kings of the world!”
Lợi hại, so với hắn còn lợi hại hơn.
Nhất Duy năm ấy 17 tuổi, hắn vừa lên năm nhất cao trung. Cuộc sống c*̉a hắn sau khi vượt qua kỳ thi rất là hạnh phúc, nhất là vì những thứ ba ba thưởng cho hắn.
Vừa nghe tin hắn đậu vào trường quốc tế hạng nhất, liền lên đời ngay cái máy tính quê một c*̣c trong phòng hắn.
Có máy mới, lại được nối mạng. Cả một mùa hè hắn lang thang lăn lộn trên mạng. Cuối cùng hắn lập được một cái blog, c*̃ng không có gì ghê gớm nhưng dù sao hắn c*̃ng là “Chủ nhà“.
Nhất Duy bình thường không thích nói chuyện với con gái, dấu hiệu điển hình c*̉a tuổi dậy thì là ngỗ nghịch và yêu sớm không hề xuất hiện trong thời kỳ trưởng thành c*̉a hắn.
Tất cả mọi người đều cho rằng hắn là đứa trẻ cực ngoan ngoãn, lại thông minh, đậu được vào trường điểm.
Khi gặp người lạ thường đỏ mặt, nói dăm ba câu xã giao xong là im luôn. Mẹ hắn vắng nhà thì ba ba hắn sẽ thống khổ, bởi vì ở nhà với con trai chẳng khác gì ở nhà với bốn bức tường, ngay cả tiếng động trong nhà c*̃ng không có.
Hắn cưới một đống vợ về nhà đồng thời c*̃ng tự gả mình cho một đống chồng theo mốt trên mạng. Đương nhiên, tất cả đều là con trai.
Điểm này không thể chứng minh hắn là GAY, bởi vì tất cả mọi người chỉ là đùa cho vui thôi, ai c*̃ng biết Internet phần lớn đều là ảo. Hôm nay mới vừa cùng nhau oanh oanh liệt liệt kết hôn, ngày mai đã có thể không còn gặp nữa, rồi bất thình lình một tháng sau người đó xuất hiện trở lại, câu đầu tiên hắn hỏi rất có thể sẽ là “Ngươi là ai?” a.
Mùa hè năm ấy hắn gặp một người tên là Ninh Hạo.
Kỳ thật người này đã xuất hiện trong tài khoản QQ c*̉a hắn từ lúc nào hắn c*̃ng không rõ. (Q là một kiểu Yahoo c*̉a dân Trung)
Nhưng hôm đó quả thật rất nhàm chán, vào Q thấy chỉ có vài người đang online.
Cho nên hắn click vào người kia, nhắn nhảm nhí vài câu, dự định 5s sau người kia không trả lời hắn sẽ out.
Có câu nói, điều làm con người hối tiếc nhất chính là làm một chuyện mà ngay lúc làm nó người ta không hề nghĩ đến hậu quả.
Ninh Hạo năm ấy 21 tuổi, học năm cuối đại học. Cuộc sống đại học c*̉a hắn không rực rỡ tươi đẹp như những thứ người ta thường nói về đời sinh viên. Nhưng dù sao hắn c*̃ng có một cuộc sống có thể xem là bình thường. Duy nhất có một điều nếu hắn nói ra sẽ làm người khác phải nhìn hắn bằng con mắt khác xưa, đó là, hắn sống chung với đàn ông.
Không phải thuần khiết theo kiểu hai người c*̀ng chia sẻ tiền thuê nhà để giảm bớt chi phí học tập cho gia đình. Mà là “Sống chung” theo đúng nghĩa đen c*̉a từ này. Hắn là GAY.
Nói như thế c*̃ng chưa chính xác lắm. Trước khi gặp Dương Hà hắn chưa từng yêu qua người nào, mà sau khi gặp Dương Hà hắn lại không còn cơ hội để yêu tiếp người khác. Cho nên hắn c*̃ng không thể khẳng định chắc chắn giới tính c*̉a mình. Hắn không nghĩ mình bẩm sinh đã là Gay, nhưng thực tế là hiện tại hắn đang sống với đàn ông.
Dương Hà cũng không phải GAY, phức tạp hơn, hắn là Bi.
Điều này làm cho Ninh Hạo bứt rứt cả một thời gian dài. Hắn không thể dễ dàng tha thứ cho một người luôn miệng nói yêu mình nhưng nửa đêm lại mang dấu son môi c*̀ng mùi nước hoa phụ nữ về nhà, tệ hơn, còn lay tỉnh rồi bắt hắn giải quyết nhu cầu.
Dương Hà yêu hắn, phi thường yêu hắn, yêu đến phát điên, nếu hắn vô tình cười với ai mà để Dương Hà thấy thì nhất định sẽ bị trừng phạt, sau đó, hắn luôn phải kiếm bộ quần áo thích hợp để che đi dấu vết c*̉a sự trừng phạt ấy.
Để công bằng… Dương Hà hứa sẽ chung thủy với hắn, ngoài hắn ra sẽ không chạm vào thằng con trai nào khác.
Nhưng con gái thì đừng nói.
Phải mất rất nhiều thời gian Ninh Hạo mới quen được với việc đêm hôm khuya khoắt Dương Hà đưa gái về nhà, ngược lại bây giờ hắn đã có thể lấy thân phận bạn c*̀ng phòng để mỉm cười với các nàng một cái, thậm chí còn pha cả cà phê thơm lừng cho bọn họ. Bạn gái Dương Hà mang về nhà đều rất xinh xắn, hơn nữa cữ nửa tháng lại đổi một lần. Còn Ninh Hạo từ đầu đến cuối vẫn luôn ở đây. Như vậy có tính là hắn may mắn hơn hay không??!
Là một người không hề có tí khuyết điểm dù chỉ bằng cái móng tay nào. Đừng nói hắn chỉ có thể là No1 ở một cái học viện Văn học âm thịnh dương suy nào đó, cho dù là trường tài chính, kinh tế, hay như đại học T nơi hội tụ c*̉a một đống mỹ nam này c*̃ng khó có thể tìm được người thứ hai như hắn.
Dương Hà rất nổi bật. Hắn còn phi thường thông minh, tỷ như điểm c*̉a hắn có bớt đi mười phân thì hắn vẫn dư sức lấy học bổng.
Dương Hà vì sao lại thích mình, Ninh Hạo không rõ lắm. Thật ra lúc mới vào trường, kẻ Dương Hà ghét nhất khẳng định chính là hắn. Bộ dạng xấu xí, dáng người nhỏ bé yếu ớt hoàn toàn không giống con trai, ăn mặc vô c*̀ng nông thôn ngày nay, lại còn thêm giọng nói nhà quê nữa.
Nhưng dần dần, hai người cữ tự nhiên đến gần nhau hơn. Ai c*̃ng nhận ra Dương Hà xây lên một cái lồng cực kì vững chãi nhốt con khỉ con là hắn bên trong, không ai được phép động vào hắn. Con khỉ con kia ngoài nụ cười ngây ngô khờ dại ra thì là kẻ hoàn toàn vô dụng, bạn học hắn không hề quen một ai, ngay cả chủ nhiệm lớp là nam hay nữ hắn c*̃ng không biết. Nhưng điểm chác c*̉a hắn không tệ chút nào, ba năm học không phải thi lại môn nào, lý lịch c*̉a hắn c*̃ng hoàn toàn sạch sẽ.
Đương nhiên hầu hết thầy cô đều không biết Lí Ninh Hạo là ai, bọn họ chỉ biết Dương Hà là ai mà thôi.
Dương Hà rất quan tâm hắn. Bọn họ ở khá gần trường, nhưng không phải trong kí túc xá. Sinh viên bình thường thường sống ở kí túc xá, hoặc là thuê nhà trọ giá rẻ, nhưng chúng tôi thuê hẳn một phòng trong tòa nhà cao ốc. Có thể thấy Dương Hà rất có khả năng.
Toàn bộ tiền thuê nhà Dương Hà chịu hết. Ninh Hạo một đồng tiền lẻ c*̃ng không phải bỏ. Mà hắn c*̃ng không có tiền, cha hắn chỉ là một giáo viên trường huyện, mỗi tháng chỉ có thể gửi cho con trai số tiền sinh hoạt phí ít ỏi đến tội nghiệp.
Dương Hà lại khác. Hắn có bao nhiều tiền Ninh Hạo không biết cũng không muốn biết, dù sao thì hắn c*̃ng rất giỏi kiếm tiền, hắn ra ngoài làm phiên dịch bốn ngày là có thể kiếm được 2000 tệ dễ dàng.
Tòa nhà bọn họ ở tên là Thích Dật lâu, cái tên được mạ màu vàng hoe hoe nhìn rất quê mùa. Ninh Hạo hơi sợ độ cao, cho nên Dương Hà thuê tầng 5.
Tầng 5. Không quá cao. Ninh hạo lúc phơi nắng trên ban công có thể ngắm được vườn hoa bên dưới. Nếu nghiêng đầu sẽ thấy hơi chói mắt, đó là do ba chữ Thích Dật lâu phản chiếu ánh mặt trời.
Ninh Hạo hay đùa tên c*̉a tòa nhà là Thất Ý lâu.
Ngoài những lúc bận rộn làm luận văn hay gì đó, Ninh Hạo chỉ có ngủ, hoặc là ngồi ngẩn ngẩn ngơ ngơ. Lúc Dương Hà ở nhà thì hắn dùng phần lớn thời gian ở trên giường, lúc Dương Hà ra ngoài thì hắn ngẩn ngơ.
Hắn ngồi bên cửa sổ nhìn ra xa xa.
Mệt mỏi duỗi thẳng người c*̀ng chân tay, làm ra một cái tư thế giống như đang bay lượn.
Muốn bay đi. Nhưng hắn không biết bay khỏi chỗ này hắn có có năng lực để bay tới chỗ tốt hơn hay không.
Hắn không có nhiều bạn bè, cho dù thực tế hắn không hề khó kết bạn. Bởi vì Dương Hà đã bắt hắn hứa, không được kết giao với con trai, con gái lại càng không được. Tuy rằng Dương Hà luôn dùng ánh mắt khinh miệt nhìn hắn, nói: Ngoài ta ra sẽ không có ai quan tâm ngươi nhưng Dương Hà không thể không thừa nhận Ninh Hạo có thể không hấp dẫn con gái, nhưng với con trai thì hắn rất có mị lực.
Cho nên, dù GAY ở đại học T không nhiều, Dương Hà vẫn rất cảnh giác.
Ninh Hạo ở nhà tốt như vậy nhưng càng ngày lại càng gầy. Năm nhất hắn vẫn là mặt ú, hiện tại cánh tay c*̀ng khuôn mặt đều không còn tí thịt nào. Dương Hà có thể cảm nhận được sức sống c*̉a hắn đang bị ăn mòn theo từng ngày.
Nửa năm trước Dương Hà đưa một cái laptop về cho Ninh Hạo. Điểm yếu duy nhất c*̉a Dương Hà chính là máy tính, thậm chí cho đến bây giờ tài khoản QQ c*̃ng không có. Cho nên máy tính chỉ có thể là mua cho Ninh Hạo, mục đích chính là để hắn giải trí, thôi ngồi ngẩn người hàng tiếng đồng hồ, dùng ánh mắt âm u mờ mịt ngó lom lom ngoài cửa sổ, ánh mắt vô định như vậy sẽ khiến Dương Hà cảm thấy áy náy.
Ninh Hạo bị ốm, Dương Hà không đem bạn gái về nhà, đổi lại hắn đi ra ngoài, lúc ra ngoài hắn luôn khóa cửa lại. Ninh Hạo ngủ không được liền thức dậy, TV đã hết chương trình, vườn hoa dưới lầu ban đêm c*̃ng không nhìn thấy gì, hắn đành phải mở máy tính ra, lên mạng bằng cáp điện thoại. Không bật đèn, ánh sáng màu lam dìu dịu từ màn hình phản hắt lên khiến khuôn mặt c*̉a hắn càng thêm nhợt nhạt.
Hắn thấy rất cô đơn, hắn c*̃ng không chịu được cô đơn. Hắn muốn nói cho Dương Hà biết … không cần mua gì cho hắn, c*̃ng không cần tốn tiền đưa hắn đi bệnh viện, bệnh c*̉a hắn chính là do hắn quá cô đơn mà ra, sự cô đơn như hàn khí ngấm dần vào tận xương cốt.
Nhưng hắn không có cách nào để nói ra. Hắn vốn là người thích nói chuyện, nhưng bị nhốt ở đây ba năm, hắn đã dần quên đi cách để biểu đạt ý nghĩ c*̉a mình bằng lời nói.
Hắn bắt đầu điên cuồng lên mạng, dù sao tiền điện thoại cũng là do Dương Hà trả, không liên quan gì đến hắn. Thậm chí lúc tắm, lúc ngủ hắn c*̃ng không log out, hắn chính là cố ý phá tiền c*̉a Dương Hà hòng làm cho người kia khó chịu.
Dương Hà không giống hắn, Dương Hà có tất cả mà hắn lại không có gì.
Ninh Hạo lên mạng thường vào web đam mỹ. Đơn giản vì hắn nghĩ chính mình là GAY. Cho tới bây giờ hắn chưa từng tham gia thảo luận gì, chỉ lẳng lặng vào xem người ta nói chuyện, bị kick ra lại ương ngạnh mò vào tiếp, tuy rằng chẳng ai chủ động bắt chuyện với hắn, nhưng nhìn thấy một đám người tán gẫu vô cùng náo nhiệt như vậy hắn c*̃ng cảm thấy bớt cô đơn.
Hắn đặc biệt chú ý tới một người tên là Nhất Duy. Cũng không rõ vì cái gì lại chú ý đến, có lẽ là bởi vì người kia nói chuyện rất hợp gu với hắn, trực giác nói cho hắn biết, người tên Nhất Duy kia suy nghĩ và hành động nhất định rất giống hắn. Hắn cảm thấy rất thân thiết.
Hỏi được Q c*̉a Nhất Duy hắn liền vào ngay, nhưng cho tới bây giờ vẫn chưa có đủ dũng khí để làm quen. Hắn không biết phải nói cái gì mới có thể khiến cho người kia chú ý đến hắn, hắn cữ do dự, cữ lần lữa mãi. Mỗi lần hắn lên Q đều phải ngắm nghía Icon c*̉a Nhất Duy một lượt. Hắn chỉ yên lặng nhìn, rồi tự mình suy đoán người kia lúc gõ phím nói chuyện với người khác sẽ có những biểu hiện nào............
Cho đến khi Nhất Duy out, hắn mới out theo.
Dần dần thành thói quen, lên mạng việc đầu tiên hắn làm là vào Q chờ Nhất Duy, rồi im lặng nhìn Icon sáng, rồi lại đợi cho Nhất Duy log out xong, hắn mới gập máy tính chui vào chăn ngủ.
Sắc mặt hắn ngày càng tươi tắn, cười nhiều hơn, nhất là những lúc ngồi trước máy tính. Dương Hà rất cao hứng, hôn lên đôi môi xinh đẹp c*̉a Ninh Hạo, thì thầm: Biết không, ta rất thích ngươi như vậy.
Trong mắt Ninh Hạo, Dương Hà vẫn là trẻ con. Tuy rằng hắn đã 21 tuổi, hơn nữa c*̃ng rất thành thục chuyện chăn gối, nhưng thật sự vẫn còn rất khờ dại.
Hắn bị Ninh Hạo hấp dẫn chỉ là bởi vì khuôn mặt nhỏ nhắn giống khỉ con c*̉a Ninh Hạo thỉnh thoảng lại lộ ra một nụ cười ngọt ngào vô c*̀ng thuần khiết. Ninh Hạo rất đẹp, lúc cười cái miệng sẽ cong cong, có thể nhìn thấy hai cái răng cửa gần như trong suốt, đôi mắt tỏa ra mị khí, hai má c*̃ng phi thường đáng yêu, lần đầu tiên nhìn thấy nụ cười này hắn đã nghĩ: Ta có thể hôn hắn không?
Khờ dại một cách gợi cảm. Trong lòng hắn âm thầm đánh giá Ninh Hạo như vậy.
Hắn vẫn nhớ có mấy hôm máy tính c*̉a Nhất Duy hỏng nên không lên mạng được, khi đó chính mình đã sợ hãi thế nào.
Nghĩ đến một câu c*̉a An Ni bảo bối: Người kia biến mất, ta liền phát hiện chính mình đã hoàn toàn thay đổi.
Khi đó hắn biết mình đã yêu Nhất Duy.
Chỉ là lúc ấy hắn chưa biết là mình yêu nhiều bao nhiêu.
Dương Hà can thiệp hết thảy vào cuộc sống c*̉a Ninh Hạo nhưng lại không can thiệp Ninh Hạo lên mạng. Internet là ảo nên hắn không hề cảm thấy nguy hiểm.
Huống chi hắn là người vô c*̀ng xuất sắc, cho tới bây giờ chỉ có hắn uy h**p người khác, không tới phiên người khác đến uy h**p hắn.
Hắn rất tin tưởng vào bản thân.
Ninh Hạo là c*̉a hắn, từ đầu đến chân đều thuộc về hắn.
Khỉ con c*̃ng rất nhu thuận nghe lời, không hề biết cự tuyệt. Cho dù lúc làm tình hắn có hơi quá phận đi nữa, thì khuôn mặt nhỏ nhắn nhu hòa kia cũng chỉ nhăn nhíu thống khổ, cắn chặt răng chịu đựng, chứ chưa từng đẩy hắn ra.
Cái loại cảm giác hoàn toàn làm chủ này khiến hắn thỏa mãn mà buông lỏng cảnh giác.
Cho nên hắn chưa từng bận tâm để ý xem trong cái đầu bé nhỏ kia chứa đựng những gì.
Điều làm Nhất Duy tan nát cõi lòng nhất chính là, hoa khôi c*̉a trường mà hắn cất công theo đuổi bấy lâu sau khi ăn c*̉a hắn vô số quà vặt (mà mình chả mún liệt kê ra đây) lại nhẫn tâm cự tuyệt hắn, lý do là hắn quá nhỏ.
Oa!! Oan ức không thể tả, chỉ còn vài ngày nữa ta đã thành người lớn rồi a.
Móc nhiều tiền c*̉a ta như vậy mà lại dám đá ta.
I YAH!!
Nghĩ đến số tiền đã đầu tư mà run rẩy.
Hắn từ nhỏ đã rất có ý thức về kinh tế, lúc bắt đầu mới hiểu chuyện hắn đã biết cách giấu tiền ở đâu cho an toàn năm ba tiểu học đã tự mình đến ngân hàng, đứng trước quầy thu ngân còn cao hơn cả đầu mình yêu cầu mở tài khoản lúc lên sơ trung đã biết đầu tư kinh doanh nhỏ, làm một ít thiệp mừng, đồ lưu niệm này nọ bán kiếm tiền chờ lớn hơn một chút hắn liền ra ngoài làm thêm.
Lần này đầu tư cả gốc lẫn lãi đều mất trắng khiến cho hắn có thành kiến sâu sắc với bọn con gái.
Cho nên hắn nhanh chân chạy trốn vào thế giới đam mỹ.
Vẫn là con trai tốt hơn.
Nhất là Ninh Hạo.
Nghĩ đến Ninh Hạo hắn không khỏi hắc hắc ngây ngô cười mấy tiếng.
Ngày mai không phải đi học buổi sáng, thế nên tối nay có thể online lâu lâu để buôn chuyện thêm với Ninh Hạo.
Hắn biết Ninh Hạo tên đầy đủ là Lí Ninh Hạo, nhưng vẫn thích kêu Ninh Hạo hơn.
Kêu tên này đầu lưỡi cảm thấy rất nhẹ nhàng, lại phi thường ngọt ngào ấm áp.
Đi học hắn c*̃ng nhắn tin cho Ninh Hạo, nhưng nhắn tin thì khó mà nói hết được những điều hắn muốn nói, hơn nữa nhắn tin rất tốn tiền.
“Ta được nhận rồi.” Dương Hà hôn một cái lên môi ta, “Tháng sau sẽ chọn một nơi để thực tập...... A, Hạo, ngươi thơm quá...... Hôm nay dùng sữa tắm gì vậy............”
Dương Hà chậm rãi hôn xuống cổ ta, mở cả c*́c áo: “Ân...... tối nay phải đi ăn a...... Hạo......”
Đang ngây người ta đã bị đè lên sofa. Đầu óc hỗn loạn không nghĩ được gì. Dương Hà...... Tháng sau hắn sẽ đi Quảng Châu. Vậy còn ta?
Ta, ta chỉ có một mình......
Rất đau. Ta hơi nhăn mày, ngửa đầu ra sau. Dương Hà tiến công rất mạnh mẽ, tư thế này khiến ta khó chịu, nhưng Dương Hà lại thích.
Chỉ cần Dương Hà thích thì ta không có cơ hội phản kháng.
Ta không thể từ chối, chỉ có thể chịu đựng. Từ đầu bản chất mối quan hệ này đã là như thế.
Trong cơn đau đớn ta bấu lấy bả vai rộng lớn vững chãi c*̉a Dương Hà, móng tay cắm vào rất sâu.
Nhất Duy!!
Lúc đau đớn tận c*̀ng bỗng nhiên ta lại muốn gọi lên cái tên này.
Lúc này Nhất Duy đang ở trong bếp. Mẹ hắn đi công tác, ba ba vác chân lên bàn ngồi trong phòng khách xem TV, bức đứa con đang ở tuổi vị thành niên vào bếp làm cơm, hự hự.
Hắn loáng thoáng nghe tin tức từ TV vọng sang, trên tay cầm một con cá đang giãy dụa chưa-chịu-chết.
“Quảng Đông...... bệnh viêm phổi đang hoành hành...... P thành gia tăng phòng dịch............”
Ba ba hắn vặn vẹo xoa bụng: “Ngươi quan tâm chuyện đó làm gì, còn xa lắm mới đến chỗ chúng ta. Con trai à, cơm xong chưa.”
Nhất Duy xoay xoay con dao trong tay: “Tuy rằng ngươi là ba ba c*̉a ta, nhưng mà......”
Ninh Hạo hơi choáng đầu. Một nửa là vì đói một nửa là vì mệt. Lúc nãy gọi đến nhà hàng nhưng không còn chỗ, xem ra chỗ này phải đặt trước mới được. Dương Hà gọi điện cho quán cơm gần trường mang cơm qua, rồi mới đi tắm.
Nghe tiếng nước trong phòng tắm, Ninh Hạo lặng lẽ ngắm vườn hoa dưới chân tòa nhà.
Trừng mắt nhìn nửa ngày chỉ cảm thấy trong lòng trống rỗng, đột nhiên muốn cùng Nhất Duy trò chuyện. Bò xuống giường lục trong túi cái quần lúc nãy bị Dương Hà vứt xuống, lấy điện thoại ra, thấy có ba cái tin nhắn chưa đọc.
Mở ra xem, một cái, hai điều, ba cái, đều là c*̉a Nhất Duy.
“Vợ, nghe nói thành phố c*̉a vợ đang có dịch viêm phổi, vợ phải cẩn thận a, đừng có ăn bậy bạ ngoài đường, chỗ đông người c*̃ng đừng đi, nhìn thấy thứ gì trên đường c*̃ng đừng nhặt, cho dù là tờ năm đồng cũng không được!”
“P thành giấm chua và gạo bắt đầu lên giá phải không. Vợ đừng sợ, thành phố lớn như thế đâu thể dễ dàng hết gạo và dấm chua được, ngàn vạn lần đừng hoảng sợ nhé.”
“Vợ à, nghe nói P thành giấm trắng một lọ những 30 đồng mà c*̃ng cháy hàng, giá cắt cổ như vậy vợ đừng dại mà mua đó, để chồng mua rồi gửi qua cho.”
Ninh Hạo đọc xong không nhịn được cười, rồi lại thấy mắt cay cay. Dương Hà vẫn đang thong thả tắm, Ninh Hạo còn nghe thấy hắn cao hứng hát váng lên trong phòng tắm: “I’Amor che muove il sole e I’altre stelle.”
Lần đầu tiên nghe, hắn chỉ cười, cảm thấy lời ca rất vớ vẩn.
Nhất Duy nhìn bình dấm chua trong tay. 2 đồng một lọ. Không phải đâu, sao có thể rẻ như vậy? Lễ Tình nhân sắp tới, mua cho Ninh Hạo vài lọ giấm trắng loại 500CC làm quà được không?!
Không nên không nên, tuyệt không thể làm chuyện đại hạ giá như thế.
Mười bảy năm qua, đây là lần đầu tiên hắn tình nguyện tiêu tiền vì người khác. Nhưng mà phải tiêu thế nào, tiêu vào đâu thì hắn hoàn toàn không có kinh nghiệm, nhưng hắn vẫn muốn làm một việc thật tuyệt để kỉ niệm tuổi 17 a. Nghĩ ngợi chán chê, cuối c*̀ng vẫn là gọi điện cho thằng bạn c*̀ng lớp: “Tiểu An, Lễ Nhân lễ ngươi tặng gì cho người ngươi thích?”
Tiểu An rất nhiệt tình dẫn hắn đi vòng quanh mấy chỗ bán quà tặng.
“Này, này, còn có này nữa.” Tiểu An chọn lia lịa, ” Nhất Duy, trả tiền đi.”
“......... Tiểu An, ngươi nghĩ thế này là Ok rồi phải không?” Hắn dường như chưa nói người nhận quà là con trai thì phải.
“You can trust me!” Tiểu An vỗ ngực phun ra một câu tiếng Anh sứt sẹo.
Nhất Duy nghe không hiểu lắm, đành phải mờ mịt gật đầu.
“Nhĩ hảo, tổng cộng XXX đồng.”
Nhất Duy kinh hãi: “Tiểu An! Ngươi không mặc cả sao?!!!!”
Nghĩ đến việc chữ viết c*̉a mình sẽ bị Ninh Hạo nhìn thấy, tay hắn phát run, vẽ ra một mớ chữ nhìn như giun như dế.
Mỹ mãn từ bưu điện trở về, Nhất Duy đắc ý dào dạt móc hóa đơn từ trong túi ra, đưa cho Tiểu An:
“Sao vậy, chữ xấu lắm hay sao?” Chỉ cần ngươi biết điều an ủi ta một câu, ta sẽ bỏ qua việc ngươi loạn tiêu tiền c*̉a ta hồi nãy.
“Không tồi không tồi.” Tiểu An lập tức nịnh nọt, “Nhưng mà...... tên c*̉a cô bạn này có vẻ hơi kỳ quái a.”
“Sao lại kỳ quái, tên rất hay mà.” Nhất Duy chộp lại tờ hóa đơn, lớn tiếng đọc từng chữ: “Lí ── Ninh ── Hào.”
“........................”
+++++++++++++++++
“Viết sai rồi!!!!!!!! Sao có thể như vậy a!!!!”
Sau này Tiểu An nhớ lại, hôm đó đúng là một ngày khủng bố, Nhất Duy lên cơn điên ngay giữa đường lớn, c*̃ng may là người đi đường chưa bắt hai người bọn họ giao cho cảnh sát.
Ninh Hạo thở dài một cái, Nhất Duy vừa mới nước mắt xen nước mũi nhắn tin qua báo cáo về việc viết sai tên.
c*̃ng không phải chuyện lớn, chỉ cần có đầy đủ giấy tờ xác minh là được.
Làm hắn không cao hứng chính là việc Nhất Duy viết sai tên c*̉a hắn.
Mà hắn thì luôn luôn nhớ rõ trong lòng tên người kia: “Đoạn Nhất Duy “.
Hắn giơ tay đếm ngày. Từ B thành đến P thành, khoảng một tuần sẽ đến nơi.
Khi đó Lễ Tình nhân đã qua mấy ngày.
Thanh âm truyền đến từ ổ khóa cửa.
Dương Hà có thói quen hễ ra ngoài là khóa cửa. Dù sao Ninh Hạo c*̃ng không có chỗ nào để đi, cả ngày chỉ biết loay hoay trong nhà, hoặc ngủ, hoặc là chờ Dương Hà về. Lên lớp học bài hay không c*̃ng chỉ là hình thức mà thôi, đến kỳ thi tham gia đầy đủ là được. Huống chi có Dương Hà ở đây, cho dù xảy ra chuyện gì hắn c*̃ng sẽ giải quyết êm đẹp.
Đây c*̃ng không phải lí do khiến hắn nên biết ơn Dương Hà. Người kia nếu tâm trạng không tốt sẽ không cho hắn đi học, thường xuyên mất trí nhốt hắn trong nhà cả ngày, một khi có hứng thì vài ngày liền giữ hắn trên giường không cho dậy, không có việc gì c*̃ng báo ốm bắt hắn ở lì trong nhà, thế nên, rất tự nhiên bài vở c*̉a Ninh Hạo hắn sẽ phải chịu trách nhiệm, ít nhất c*̃ng phải đảm bảo Ninh Hạo có thể thuận lợi mà tốt nghiệp.
Ninh hạo đứng trước cái gương to bổ chảng xem xét vết thương trên mí mắt trái. Đương nhiên vết thương này không thế do người thứ hai ngoài Dương Hà gây nên.
Nói chung c*̃ng là ngoài ý muốn mà thôi.
Dương Hà cũng không cho rằng như vậy là ngược đãi. Hắn còn nghĩ như thế là minh chứng cho việc hắn quá yêu Ninh Hạo.
Qua gương hắn thấy khuôn mặt rất đẹp c*̉a Dương Hà tiến lại gần, kế đó là một đôi tay thon dài nhưng không hề mất đi vẻ cường tráng vòng qua eo hắn, động tác cực kỳ tao nhã.
“Buổi chiều đưa Tiệp đi chọn trang sức, ta thấy một đôi hoa tai rất được.”
“B thành ngoại trừ là thủ đô thì có gì tốt. Ta đến Nghiễm Châu ngươi đương nhiên phải đi theo. Làm kế toán c*̉a công ty lớn rất khó, nhưng không phải hoàn toàn không có cách. Huống chi có ta ở đây.” Dương hà cười cười, có chút đắc ý.
“Ngô...... Ngươi mang vòng tai này khiến ta rất muốn....” cắn một cái lên vành tai, Dương Hà ôm hắn lên, m*n tr*n đùi hắn, “Hạo, ngươi mập lên rồi...... Ta rất thích......”
Ý nghĩ cuối c*̀ng trong đầu Ninh Hạo trước khi bị cuốn đi đó là B thành, thành phố c*̉a ngươi.... Nhất Duy......
Bưu phẩm c*̉a Nhất Duy cuối c*̀ng c*̃ng tới, may mắn lần này Dương Hà cho hắn tự mình đến bưu điện nhận. Học xong tiết đầu, Ninh Hạo mang theo giấy tờ rời lớp đi nhận đồ, trước khi ra ngoài hắn nghe thấy thầy giáo nói cái gì đó, khiến lũ bạn học còn yên vị trong lớp có vẻ xôn xao. Nhưng mặc kệ. Tay trái cầm cặp, tay phải cầm giấy báo, lòng bàn tay toàn là mồ hôi.
Giao dịch viên nhận giấy báo từ tay Ninh Hạo. Thì ra đó là chữ c*̉a Nhất Duy...... Sớm biết thì lúc trước đã chú ý nhìn kĩ một chút rồi, có lẽ bản hắn cầm là bản photo.....
Một cái thùng nho nhỏ được trao cho hắn, hắn dùng hai tay cẩn thận nhận lấy, ra ngoài liền chậm rãi ngó nghiêng xem xét. Trên thùng là vài ba con chữ rất mơ hồ, chỉ có thể miễn cưỡng phân biệt tên người nhận là “Lí Ninh Hào”, người gửi là “Đoạn Nhất Duy” c*̀ng một con dấu xác nhận trên chữ kí người gửi.
Lúc tỉnh lại không biết đã mấy giờ, ngoài cửa sổ trời đã tối đen. Quay đầu thấy Dương Hà đang ngồi bên giường, trong miệng ngậm thứ gì đó, biểu tình rất nhàm chán xem TV.
Hẹn hò về rồi sao.
Hôm nay lại cùng cô gái tên Tiệp kia đi ra ngoài. Quần áo là do hắn chuẩn bị, c*́c áo sơmi c*̃ng là do hắn cài, nhưng hắn khẳng định hiện tại mấy cái c*́c đó đã không còn ở vị trí c*̃ nữa. Hắn cũng không cảm thấy ghen tuông hay gì cả. Có lẽ là do hắn đã tu đến trình cao nhất đi?
Đột nhiên liếc mắt thấy thứ trong tay Dương Hà. Vốn đang mơ mơ màng màng, hắn lập tức tỉnh táo lại, trườn qua nắm lấy tay Dương Hà: “Ngươi, ngươi lấy đồ c*̉a ta.”
Dương Hà khó hiểu nhướn mắt nhìn lại hắn.
“Sao vậy.” chỉ là hắn thấy một gói chocolate trông thuận mắt thì cầm đến xem mà thôi. Hắn không thích đồ ngọt, Ninh Hạo lại càng không ưa. Lễ Tình nhân tặng hắn một bó hoa hồng cực to làm bằng chocolate, hiện tại không phải đang nằm trong bình pha lê, chưa hề động tới hay sao.
Ninh Hạo không biết phải nói gì, chỉ nhanh chóng giật gói chocolate về, ôm vào trong ngực.
“Đúng rồi.” Dương Hà thích ý duỗi thẳng hai chân, “Ta đã chuẩn bị tốt cả rồi. 3 tháng thực tập ngươi liền theo ta đi Nghiễm Châu.”
Ninh Hạo trợn mắt.
“Sao có thể...... Ta chưa nộp lí lịch qua đó mà......” – Sao ta phải theo ngươi đi Nghiễm Châu?
Ta muốn đến B thành.
“Ngươi biết Tiệp chứ. Với địa vị c*̉a ba nàng, nhận ngươi vào công ty ta cũng không có vấn đề gì.” Dương Hà vói tay vào chăn nhéo nhéo chân Ninh Hạo, Ninh Hạo vì đau nên lập tức rụt chân về.
“Đương nhiên, ta được nhận là do năng lực c*̉a chính mình.” Dương Hà dùng sức nắm chặt đôi chân đang quơ loạn c*̉a hắn, giật một cái.
“Ta không đi Nghiễm Châu.” Ninh Hạo nghe giọng c*̉a mình có chút run rẩy, nhưng dù sao cũng đã nói ra rồi.
“Hả?!” Dương Hà ngạc nhiên.
“Ta không theo ngươi đi Nghiễm Châu, ta muốn đi B thành.” Ninh Hạo nhấn mạnh từng chữ từng chữ một.
Dương Hà tròn mắt nhìn hắn nửa ngày.
Đột nhiên cười ha ha, cười chảy cả nước mắt.
“Ngươi đi B thành? Ngươi đi tới đó làm gì? Sẽ không phải vì cái người tên Nhất Duy nào đó đi. Đừng làm ta cười chết.
Ninh hạo toàn thân co rút, run rẩy không yên.
“Vì thằng ranh đó ư, hắn có thể làm gì cho ngươi? Hắn hứa cho ngươi cái gì. Nếu hắn biết ngươi là GAY thì hắn trốn không kịp. Ngươi đừng ngu nữa, lên mạng chat chit lâu như vậy mà không biết trên mạng toàn nói nhảm thôi hả?!”
Ninh Hạo lắc đầu, cố chấp cãi: “Ta muốn đi B thành. Dương Hà, ta phải rời khỏi ngươi.”
“Dương Hà, ta không muốn cùng ngươi ở một chỗ nữa.”
Lại một bạt tai.
Ninh Hạo cảm thấy mặt đau và nóng bừng, vết thương trên trán, trên miệng cũng bắt đầu chảy máu.
Không phải Dương Hà chưa từng đánh hắn, nhưng mà trước đây ít khi Dương Hà động vào mặt hắn.
Hôm nay xem ra hắn thực sự nổi giận.
“Ngươi để ta đi. Ngươi c*̃ng biết mà, ta không thương ngươi. Kỳ thật ngươi cũng không thật yêu ta.”
“Ba!”
“Cầu ngươi Dương Hà......”
“Ba!”
“Cầu......”
“Ba!”
“......”
“Ba!!”
Mắt Dương Hà đã đỏ ngầu. Vừa khiếp sợ lại vừa phẫn nộ. Ninh Hạo hưa từng dám nói “Không” nay lại dùng thái độ kiên quyết như thế nói phải rời khỏi hắn, điều này làm cho hắn thật sự hoảng sợ.
Trừ bỏ ra sức đánh, hắn nghĩ không ra biện pháp nào khác để ngăn không cho Ninh Hạo nói tiếp.
Ninh Hạo ngươi mau cầu xin tha thứ, mau giống như trước, dễ dàng vì sợ đau mà cầu ta dừng tay, mau thừa nhận chính mình đã sai và hứa sẽ không bao giờ nói lại những thứ vớ vẩn như thế nữa đi.
Ninh Hạo nhìn hắn bằng đôi mắt vô tội đen thăm thẳm, miệng đầy máu tươi khiến cho thanh âm có chút nức nở, nhưng hắn vẫn là nghe thấy rõ ràng: “Thả ta đi đi......”
“Rời ta? Ta tốt với ngươi như vậy, Hạo, ngươi nghĩ kĩ lại đi, đồ ngươi ăn, áo ngươi mặc, không phải đều từ tiền c*̉a ta mà ra hay sao? Rời ta đi ai sẽ nuôi ngươi? Rời ta đi ngươi sẽ còn lại gì?!”
Ninh Hạo máu đầy mặt, nhưng vẫn gắng gượng cười: “Chính vì như vậy dù ta có đi thì ngươi c*̃ng chẳng mất gì, Dương Hà, ngươi đừng vì chuyện này mà tức giận.”
Ninh Hạo cố gắng nuốt vào dòng máu nóng đang muốn trào ra từ cổ họng: “Dương Hà, ngươi có nhiều thứ như vậy...... thiếu ta c*̃ng sẽ không có vấn đề gì đi. Ta...... ta cái gì c*̃ng không có...... Ngươi đem ta trả lại cho chính ta đi.”
Ninh Hạo cầm điện thoại: “Xin chào...... đây là phòng 502. Bạn c*̀ng phòng c*̉a ta ra ngoài không cẩn thận đã khóa cửa. Hôm nay ta phải đi học...... vâng, ta là Lí Ninh Hạo......”
Không có khả năng đi, B thành từ lâu ngay cả cái lông chim c*̃ng tìm không thấy chứ đừng nói là tiếng chim hót.
Mở cửa sổ ra.
Bên ngoài mưa bụi bay bay.
Thanh âm trong trẻo vừa rồi quả nhiên là ảo giác.
Cuối tuần rảnh rỗi, tự nhiên trời lại mưa.
Nhất Duy hét vống ra ngoài cửa sổ “I YAH” một tiếng, lập tức ban công cách vách truyền sang tiếng mắng khiến hắn nhanh nhẹn mang đầu rụt trở về.
Có một người mặc đồ trắng đang lẳng lặng gọi điện thoại, tư thế gọi điện thoại sao??
Nhất Duy lại chạy lại bắt điện thoại: “Ninh Hạo...... Ngươi...... Ta chưa có chuẩn bị tâm lý.”
” Nhất Duy ta muốn gặp ngươi.”
Nhất Duy đột nhiên nhớ tới việc B thành hiện tại lạnh hơn rất nhiều so với P thành, hắn dường như ăn mặc rất mong manh. Hơn nữa ngoài trời đang mưa, đứa ngốc kia không biết tìm lấy một chỗ mà trú mưa sao.
“Ngươi đợi ta chút.”
Lúc chạy xuống chỗ Ninh Hạo, Nhất Duy âm thầm kêu khổ trong lòng, tỉnh dậy đầu chưa kịp chải, quần áo cũng chưa thay, chỉ kịp khoác vội áo khoác bên ngoài áo ngủ rồi vội vã ra ngoài......
“Hắc hắc,......” Nhất Duy gian nan nuốt một ngụm nước miếng, chữ “Vợ” c*̃ng liền theo đó mà trôi xuống.
Hắn không nghĩ Ninh Hạo lại có thể trẻ như vậy. Tuy rằng vẫn luôn cảm thấy Ninh Hạo là đứa trẻ khờ mãi không lớn lên được, nhưng dù sao c*̃ng lớn chính mình 4 tuổi, lại đã tốt nghiệp đại học, thật sự rất khó tưởng tượng Ninh Hạo là người mặc quần bò áo sơmi trắng đang đứng ở đây, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn còn nét khờ dại, tóc nhuộm màu vàng càng làm toát lên vẻ ngây thơ, còn thêm cái khuyên siêu nhí nhố trên lỗ tai nữa a.
“.... Chúng ta lên nhà đi, chỗ này lạnh lắm.” Nhất Duy vò cho tóc rối tung, mới nặn ra được một câu nghe rất kịch như vậy.
Miệng nói hay, hành động cũng liền muốn tỏ vẻ một chút, hắn theo bản năng cởi áo khoác đưa cho Ninh Hạo.
Nhưng mà... Trời a, bên trong áo khoác sao lại là bộ đồ ngủ kẻ carô loại dùng cho mẫu giáo lớn này chứ.
Nhất Duy chú ý thấy hai mắt c*̉a Ninh Hạo là một lớn một nhỏ. Mắc mưa, nên có vài sợi tóc ướt dính trên trán, con ngươi trong sáng phủ một tầng hơi nước, thăm thẳm nhìn hắn. Lúc cười rộ lên đôi môi sẽ cong lên theo một cách phi thường khả ái, ánh mắt rất có mị khí, tim Nhất Duy đập Thịch một cái, hơi hơi kinh diễm.
Tuy trời mưa, nhưng Nhất Duy vẫn quyết định đưa Ninh Hạo ra ngoài đi chơi. Ba ba bị đánh thức nửa chừng rất nhanh chóng hoàn toàn tỉnh táo kiếm cớ bưng nước đảo qua đảo lại phòng hắn không ít lần, ngó nghiêng không ngừng. Có ba ba đặc biệt quan tâm như vậy c*̃ng thật mất mặt. Hắn đành hỏi Ninh Hạo có mệt không? Vừa thấy hắn phồng má lắc đầu. Hắn đã nói, vậy chúng ta ra ngoài chơi đi.
Chết tiệt là vừa ra cửa mưa lại càng lớn hơn. Ô nhỏ, hai người phải gắt gao dựa sát vào nhau mới không ướt.
Hai thằng con trai chen chúc trong một cái ô vốn là chuyện rất bình thường. Chính mình với Tiểu An không phải c*̃ng luôn như vậy sao.
Chính là hôm nay cùng Ninh Hạo đi như vậy hắn cảm thấy cữ khác khác thế nào đó.
Hắn phát hiện mình và Ninh Hạo cao ngang ngang nhau, nhưng Ninh Hạo lúc đi thường hơi c*́i người một chút, nên nhìn vào có vẻ là hắn cao hơn, lúc nói chuyện Ninh Hạo lại có thói quen ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt khờ dại chăm chú, Nhất Duy bị nhìn như vậy, căng thẳng đến mức một câu cũng không nói được, chỉ biết đỏ mặt, rồi cười ngây ngô.
Mưa càng lúc càng lớn, Ninh Hạo nép sát vào người Nhất Duy. Thật sự thì hắn c*̃ng không ghét gặp mưa, vì hắn muốn được gần Nhất Duy thêm một chút. Nhìn ngang khuôn mặt c*̉a Nhất Duy rất được, lông mi dài, cong cong, khiến hắn có chút ngẩn người. Cơ hồ là bản năng, hắn ôm lấy cánh tay c*̉a Nhất Duy.
Thấy Ninh Hạo khoác tay mình, Nhất Duy hơi ngạc nhiên, thiếu chút nữa bắt đầu đi nghiêng ngả hình chữ S. Hình như đường không thẳng, bằng không sao đât dưới chân lại đang lắc lư a.
Hai thằng con trai cữ thế mà đi ngoài đường thì có chút hơi kì quái...... Có thật là kì quái không?! Ai dám nói kỳ quái ta đánh kẻ đó. Ta cảm thấy thế này rất ổn, rất tự nhiên, c*̃ng rất thoải mái. Bác gái kia nhìn chúng ta chằm chằm làm gì đấy, chưa từng thấy trai đẹp sao!
Trên thực tế Ninh Hạo gần như đã dính sát vào người hắn rồi, không thể gần hơn được nữa đâu. Tạm thời...... cữ cho rằng đây là do trời mưa đi.
Dọc đường cả hai đều không nói chuyện. Nửa ngày Nhất Duy mới nhè ra một câu: “Ninh Hạo, ngươi có đói bụng không.”
” Nhất Duy, chúng ta mới ăn ở nhà ngươi a.”
“Nga, phải không, nga ha ha.” Thật là xấu hổ.
Phải bình tĩnh, phải bình tĩnh, Ninh Hạo là vợ c*̉a ta, ta và hắn quen nhau c*̃ng đã lâu rồi, đáng ra ta và hắn phải thật tự nhiên như ta và Tiểu An chứ, sao ở bên hắn ta lại thấy căng thẳng thế này, không sao a, chờ một lúc ta sẽ bình thường lại thôi!
” Nhất Duy......”
“Cái gì?!” ta đặc biệt khẩn trương.
” Nhất Duy, sao ngươi khẩn trương quá vậy?”
“Không có, không có, ta không khẩn trương, ta không khẩn trương tẹo nào, ha ha.”
” Nhất Duy, chúng ta đi chụp ảnh đi.”
“A?” cuộc đời ta sợ nhất chính là chụp ảnh, cữ chụp ảnh là ta lại dại ra, vẻ mắt rất là nông thôn ngày nay, trông như mới từ trong núi đi ra.
Nhưng mà Ninh Hạo lại nhìn hắn bằng ánh mắt long lanh mong chờ.
“Sao lại cứng đờ như thế. Không giống chồng c*̉a ta tí nào.” Ninh Hạo bắt đầu hoạt bát hẳn lên, hắn nhìn ta bằng ánh mắt vô c*̀ng tà đạo.
Ta c*̃ng dần lấy lại khí thế: “Ta đương nhiên là chồng c*̉a ngươi a, ta là 1, ngươi là 0, vạn năm c*̃ng đừng mong thay đổi, đừng vọng tưởng đổi vai!”
( Vấn đề 0 vs 1 này chắc mọi người c*̃ng hiểu rồi phải không??! Không hiểu thì đọc thêm đam mỹ cho nhiều vào)
“Xin chào, hai bạn có thể chọn ra bốn kiểu để in.” cô gái chủ quán lịch sự nói, nhưng ánh mắt lại không hề nể nang quét qua quét lại trên người hai chúng ta.
Nhất Duy hơi đỏ mặt.
Vốn chỉ định chứng minh khí phách làm chồng c*̉a mình, ai biết thắt lưng c*̉a Ninh Hạo lại mềm mại thoải mái dễ ôm như vậy, nhất thời buông không được, thiếu chút nữa lần đi chụp ảnh này đã biến ta thành thằng ngu nhất thế kỉ.
Nhất thời hắn có ảo giác, hắn không chỉ đơn giản là đang đóng cửa sổ.
Đi đến bên giường, hắn không dám nhìn Ninh Hạo.
Nằm xuống mép giường, hắn s* s**ng tắt đèn.
Ninh Hạo ngăn tay hắn.
Hắn run lên một chút.
Đúng vậy, hắn không được tự nhiên. Vừa rồi...... Cùng Ninh Hạo ôm hôn đối với hắn là một hành động rất xa lạ...... Từ lúc chào đời tới nay là lần đầu tiên. Hắn cảm thấy loại cảm xúc này quá mới mẻ.....hắn không thể thừa nhận cảm giác mãnh liệt này ngay được.
” Nhất Duy. Ta chưa nói với ngươi một chuyện....”
“............”
“Ta là GAY.”
“............”
“Đúng vậy, ta thích con trai. Nhất Duy ta yêu ngươi.”
“............”
“Không phải nói giỡn đâu. Những câu ta nói trên mạng cũng không phải vui đùa, tất cả đều là thật. Ta yêu ngươi.”
Hắn thấy nước mắt rơi ra từ mắt c*̉a Ninh Hạo. Một hạt, hai hạt, thấm vào chăn, ướt một vạt gối.
“Ninh Hạo...... Ta nghĩ ngươi nhầm rồi.” giọng nói c*̉a hắn khô khốc, như thể đó là giọng c*̉a ai khác chứ không phải c*̉a hắn, rốt cuộc hắn c*̃ng nói ra điều hắn phải nói: “Ninh Hạo, ta không thích con trai.”
Cơ thể Ninh Hạo hơi chấn động một chút, thân thể vốn đã nhỏ nay lại càng co rúm lại.
Sự lặng yên lan tràn khắp căn phòng.
“Nhưng mà...... Ngươi đã nói...... trước kia ngươi nói ngươi yêu ta mà......” Ninh Hạo nhỏ giọng, tự hắn c*̃ng cảm thấy da mặt mình rất dày.
“Đó là nói giỡn thôi, không lẽ ngươi luôn nói thật sao...... Internet là ảo...... Sao có thể tin là thật, người trên mạng ảo và người ngoài đời thật không nhất thiết phải giống nhau. Ninh Hạo, ngươi nhiều tuổi hơn ta hẳn là ngươi phải hiểu điều này hơn ta chứ. Ta ngoài ngươi ra còn có rất nhiều vợ và chồng khác. Ngươi đừng nghĩ là thật, ta là người bình thường, không có khả năng thích con trai a......”
Nhất Duy nghe thấy giọng nói c*̉a mình vang vọng khắp phòng. Hắn cữ nói cữ nói chẳng kịp suy nghĩ gì. Lúc đó hắn thật sự bấn loạn, không chỉ là nói cho Ninh Hạo nghe mà dường như còn đang nói cho chính mình nghe.
Đoạn Nhất Duy, hôm qua mày còn nhận được thư tình c*̉a bọn con gái, không thể hôm nay đã biến thành Gay được.
Ninh Hạo ngơ ngác nhìn hắn.
Khuôn ngực nho nhỏ phập phồng dữ dội.
Cái miệng há ra như đang cật lực để hô hấp.
Nhưng là không được, trong phòng giống như đã bị hút cạn toàn bộ không khí.
Ngay cả không khí c*̃ng không có thì làm sao có thể hô hấp.
Nhất Duy, ngay cả ngươi ta c*̃ng không có thì ta còn có cái gì.
Hắn thu người, cuộn tròn trong góc, gắt gao bao bọc toàn thân.
“Nhất Duy...... Đừng nói nữa............. Ta hiểu rồi.”
Dúi đầu vào sâu trong chăn, hắn phát ra thanh âm rất mơ hồ: “Ngủ đi. Ta mệt.”
Tinh tế, đứt quãng, dai dẳng, khiến cho tim hắn quặn lại.
Sáng sớm thức giấc. Mở mắt phát hiện cửa sổ đã bị gió giật tung, bức mành bay bay lay động, không khí tinh sạch buổi ban mai tràn vào phòng.
Chớp mắt nhìn quanh. Bên người trống không. Ninh Hạo đã đi mất.
Cho nên từ khi Ninh Hạo không còn lên mạng, không nghe máy khi hắn gọi đến, thì hắn thật không biết còn có cách nào khác để có thể tìm được người kia.
Ninh Hạo ngươi có thể hận ta, nhưng ngươi nhất định phải tha thứ cho ta.
Có nhiều việc trước đây ta không biết, c*̃ng không lí giải được.
Nhưng hiện tại ta đã thông suốt cả rồi,
Không phải ta không thương ngươi, mà là ta không biết ta thương ngươi.
Nếu khi đó người cho ta thêm một chút thời gian,
Chúng ta hiện tại hẳn là sẽ hạnh phúc.
Ninh Hạo, ngươi xem, hiện tại trong tim ta chỉ có một cái tên Lí Ninh Hạo.
Ta sẽ không bao giờ viết sai tên ngươi nữa.
Ninh Hạo ngươi xem xem.
..................
Ninh Hạo, lại một năm nữa qua đi.
Ninh Hạo, hôm nay ta mười tám tuổi.
Điều ước tuổi mười tám c*̉a ta là được gặp lại ngươi, nếu không thì hãy làm cho ta quên ngươi.
Ninh Hạo, thật xin lỗi.
Ta đã luôn cố gắng.
Ta nghĩ ta đã quên được ngươi rồi.
Nhưng mà đêm qua ta lại mơ thấy ngươi.
Bản thân ta c*̃ng không muốn mình nhớ tới ngươi, ta biết, quên được ngươi ta mới hết thống khổ.