"Ba! Con muốn khẩu súng này ba hãy cho con nha." Dạ Ngân Tuyết cầm một khẩu súng nhỏ nhắn nhưng sức công phá c*̉a nó rất là lớn.
Khóe môi c*̉a Dạ Thành Đông giật giật liên tục, anh c*́i người xuống xoa xoa đầu Dạ Ngân Tuyết, dịu dàng nói với tiểu công chúa c*̉a anh:
"Tuyết nhi ngoan đừng chơi những thứ này nó rất nguy hiểm, ngoại trừ những thứ này con muốn cái gì ba c*̃ng đều sẽ mua cho con hết."
Dạ Ngân Tuyết quay người sang nhìn Hạ Tử Quyên, cô thật sự không biết phải làm gì? Cô thật sự không muốn cho con gái c*̉a mình chạm vào những thứ nguy hiểm đấy nhưng đây là lần đầu tiên cô con gái c*̉a cô muốn và xin cô nên cô không đành lòng từ chối.
"Thôi được rồi! Ba sẽ cho con nhưng con phải cẩn thận không được sử dụng lung tung nó rất là nguy hiểm đó." Dạ Thành Đông thấy cô khó xử liền thở dài cất lời.
Dạ Ngân Tuyết đầu gật lia lịa, cầm lấy khẩu súng rồi bước lên phòng c*̉a mình, Hạ Tử Quyên đánh vào cánh tay c*̉a Dạ Thành Đông một cái thật mạnh, trách móc:"Tất cả c*̃ng đều là tại anh nếu không phải năm lần bảy lượt anh dẫn Tuyết nhi đến Dạ Tử Môn chơi thì nó c*̃ng sẽ không thành ra như vậy."
Dạ Thành Đông cảm thấy cô nói rất đúng, anh hối hận khi đưa con gái c*̉a mình đến đó, giọng nói đầy hối lỗi, tràn ngập sự đáng yêu c*̉a anh: