Nàng cảm nhận được nước mắt c*̉a chàng rơi trên vai nàng. Nàng siết vòng ôm
Có chuyện gì sao, mau nói cho thiếp nghe.
Ta thật sự xin lỗi nàng, ta không thể lấy nàng làm chính thê, mẫu hậu ta đã xin ban hôn cho ta với nữ nhi c*̉a Lạm thừa tướng... ta.... ta
Nàng chặn lại lơì nói c*̉a chàng.
Chỉ cần là vợ c*̉a chàng, là chính thất hay thê thiếp ta c*̃ng không màn.
Nàng quay về phủ vs tâm trạng lo lắng. Nàng phải làm sao mới nói được vs chàng về hài tử c*̉a bọn họ. Nàng làm sao mới bảo vệ được hài tử c*̉a họ. Cả 1 tháng trời nàng cố gắng tìm chàng, cố gắng liên lạc với chàng, gửi cả bồ câu đưa thư nhưng đều vô vọng. Chàng không có hồi âm lại. Tâm nàng cứ ngày 1 héo úa, ngày càng mất hi vọng. Nàng không cần chàng phải cưới nàng. Nàng chỉ mong chàng biết chàng được làm phụ thân được rồi.
Nàng không ngờ lúc nàng chuẩn bị đem theo hài tử trong bụng rời khỏi kinh đô. Thì hoàng thượng ra chiếu ban hôn, gả nàng làm trắc phi cho tam hoàng tử. Nàng hạnh phúc mà khóc hóa ra chàng không phải là không để ý đến mẹ con nàng chỉ là đợi chiếu ban hôn c*̉a hoàng thượng.
Nhưng cha nàng không hề thích cuộc hôn nhân này. Nhưng thấy vẻ mặt hạnh phúc c*̉a này, cha c*̃ng đành nghe theo.
Chỉ là có 1 số chuyện nàng không ngờ tới sẽ lại thành ra như thế.
Uyên Nhi ta xin lỗi, chúng ta không thể giữ đứa bé này được. Bỏ đứa nhỏ đi rồi sau này chúng ta sẽ có nhiều hài tử khác được không
Nàng sững sờ ngã ngồi xuống giường, nàng không ngờ Thần c*̉a nàng lại nói như thế