Vì STĐ phải tạm ẩn đi để chuẩn bị cho một cuộc trả thù lớn nên Miêu Nguyệt khá rảnh rỗi. Vài ngày nay cô đều ở Hoắc gia c*̀ng hắn, tâm trạng bây giờ đã khá hơn nhiều, Miêu Nguyệt đối với hắn không những bớt khoảng cách ngược lại còn ngày càng tùy ý, đôi khi còn trêu trọc cả hắn.
Thiên Ngạo thấy Lập Nam ngày ngày phải đến đây nấu ăn c*̃ng tội nghiệp nên đã cấp cho hắn ở tạm lại đây. Thực ra Lập Nam chính là đội trưởng đội bảo vệ c*̉a tập đoàn Đông Thị, không ngờ giờ lại thành đầu bếp và chân sai vặt c*̉a hắn và Miêu Nguyệt. Thế nhưng hắn không thấy uất ức gì ngược lại còn rất vui vì cậu chủ tính nết có thay đổi ( tuy chỉ với Miêu Nguyệt) và thấy được ba người bọn họ ngày ngày rất vui vẻ. ( sao em thấy Lập Nam giống con hai anh chi vậy? muahaha)
Ngày hôm đó, vào buổi tối ấm áp…
Thiên Ngạo c*̀ng Miêu Nguyệt ngồi trên sofa thoải mái vừa ăn bỏng ngô vừa xem phim. Chỉ tội Lập Nam vừa mới ngồi xuống một chút lại bắt đi lấy nước, đi lấy đồ ăn, bla bla…
“Đing đoong đinh đoong”
Tiếng chuông cửa vang lên khiến cả ba không hẹn mà nhìn nhau. Kẻ nào mà dám bước vào Hoắc gia chứ?. Hoắc gia xưa nay có một quy tắc, cửa không bao giờ khóa, thích thì có thể vào nhưng ra thì còn tùy vào may mắn. Chỉ trừ những người thân thiết cực hạn mới có thể. c*̃ng không biết vì sao mà trộm thấy cửa mở toang c*̃ng chẳng giám vào.Không biết hôm nay ai lại liều mạng đến thế?
-Cậu ra xem đi – Thiên Ngạo hếch mặt ra ngoài.
Lập Nam gật đầu lập tức rời đi. Vừa đến ở cổng, cậu ta choáng. Là một cô gái. Cô nàng mặc một chiếc váy xanh dịu dàng, đội mũ vành rộng, chân đi đôi dày bata năng động, nụ cười tươi tắn trên môi, tay kéo theo vali lớn như vừa đi du lịch về. Thoáng nhìn qua c*̃ng có thể đoán được là một cô nàng năng động.
Câu trả lời này khiến cả ba người sock, bao gồm cả Lập Nam đứng phía xa đó lặng lẽ theo dõi.
-Ở? Ai cho phép cô – Vẫn là Thiên Ngạo mặt lạnh lên tiếng
-À…là bác Nghiêm bảo em đến ở c*̀ng anh. Em vừa du học về, c*̃ng không có thân thích với ai ở đây, ba em lại bận rất nhiều việc, anh lại c*̃ng ở đây một mình nên bác ấy bảo em đến ở c*̀ng anh. – cô ta vừa cười nói vừa lắc lắc cái điện thoại
-Thật ra anh c*̃ng không cần lo, em chỉ ở đây vài ngày rồi sẽ rời đi. Anh biết rõ tính ba anh mà, điều bác ấy muốn mà không thực hiện nhất định sẽ nổi giận. Đợi vài ngày sau em sẽ nói lại là em muốn đi thăm lại bạn c*̃ chắc chắn là bác ấy sẽ đồng ý.
Hoắc Thiên Ngạo rơi vào trầm tư, cô ta nói không sai, ba hắn nếu đã muốn mà không làm ắt sẽ có chuyện. Với lại hắn dù sao c*̃ng biết cô ta từ nhỏ, tính tình không phải tiểu thư kiêu kỳ ác độc gì, thật ra rất tốt bụng. Đoạn hắn gật đầu với Lập Nam, cậu ta hiểu ý liền dẫn Chung Hạ Nhi đi vào nhà trước.
Thiên Nạo nhìn ngắm vẻ mặt c*̉a Miêu Nguyệt, chỉ thấy ánh mắt tím đen huyền ảo kia không hề lay động. Rốt cuộc trong tim cô có hắn không?
-À..vậy..vậy ra… Vậy tôi không giám làm bóng đèn đâu. Lập Nam, cậu giúp tôi dọn đồ ở phòng nào đó đi – Cuối c*̀ng vẫn là phải cố chấn an mình, Chung Hạ Nhi lắp bắp nói, cô muốn trốn khỏi thời khắc này ngay lập tức. Nếu ở đây thêm vài phút nữa chỉ e rằng trái tim vốn đã tổn thương này c*̉a cô sẽ vỡ tan tành.
…
Chung Hạ Nhi bước chân theo sau Lập Nam đi lên lầu, mặt c*́i gằm xuống từng bậc cầu thang. Khóe miệng hiện lên nụ cười chua xót.[/affiliate_lock]