Khả năng cách âm c*̉a xe rất tốt, do đó người bên ngoài không thể nghe thấy gì bên trong xe, đồng thời bên trong xe c*̃ng vậy. Trong xe chỉ duy nhất phát ra âm thanh nút liếm c*̉a Vu Trừng Bình.
Nhìn hình ảnh kiều mị trước mắt, cổ họng Đỗ Thiên Huyền càng lúc càng khô khốc, cho dù biết người bên cạnh hắn là kẻ phóng đãng vô sĩ đến cỡ nào nhưng c*̃ng không thể ngăn thân thể mình vì hành vi *** loạn kia mà bị kích tình mãnh liệt.
Hơn nữa đúng như lời Vu Trừng Bình nói, từ lúc trở về Đài Loan đến giờ đã một năm, vì công việc ban đầu bận rộn, không có thời gian kết giao bạn, càng không có thời gian giải tỏa ham muốn bản thân.
Đỗ Thiên Huyền c*̃ng là một người đàn ông bình thường, đã từng nếm qua hương vị tình dục, biết được cảm giác sung sướng khi gần gũi với đàn ông. Hơn nữa đây lại là do Vu Trừng Bình khơi màu, đồ đã dâng đến tận miệng, Đỗ Thiên Huyền dại gì lại buông tha.
Huống hồ đối với loại người vô sỉ không có tình dục là không sống được như Vu Trừng Bình, Đỗ Thiên Huyền đã biết thậm tường. Hôm nay nếu không phải là hắn đi khách sạn với Đỗ Thiên Huyền thì chắc c*̃ng sẽ đi với người khác thôi. Vậy không có lý do gì mà Đỗ Thiên Huyền không hưởng thụ một phen.
Đôi môi Vu Trừng Bình mở ra, phun ra từng đợt từng đợt, không phải là thống khổ rên rỉ mà là khoái cảm vui sướng. Nghe thanh âm đó, Đỗ Thiên Huyền càng gia tăng lực đạo, cơ hồ như muốn phá nát dũng đạo c*̉a Vu Trừng Bình.
“Oa...... A không...... Dừng …, dừng lại”
Vu Trừng Bình không thể kiềm chế hành vi, cả thân thể được Đỗ Thiên Huyền mạnh mẽ ôm lấy, cơ thể trong tư thế nửa quỳ nửa bò, trực tiếp nuốt trọn phần hạ thể c*̉a Đỗ Thiên Huyền.
Sóng tình làm cả hai mất lí trí, cho dù Vu Trừng Bình có kêu Đỗ Thiên Huyền dừng lại hay giảm tốc độ thì Đỗ Thiên Huyền giống như tai điếc, chỉ cố gắng để bản thân phát tiết mà thôi.
Vu Trừng Bình không chịu nổi kích thích, hét lên một tiếng chói tai, liền phóng thích toàn bộ dục vọng.
Đỗ Thiên Huyền bên trong bị mật động c*̉a Vu Trừng Bình đột ngột co rút, thở hổn hển đồng thời c*̃ng phát tiết bên trong cơ thể hắn.
Hai mắt Vu Trừng Bình mờ lệ, từ trước tới giờ chưa từng đạt đến khoái cảm như vậy, mắt lúc này đã ngập trong nước mắt vui sướng.
Nhìn hai mắt đẫm lệ c*̉a Vu Trừng Bình, Đỗ Thiên Huyền khinh thường nói:
“Ngươi rốt cuộc đã c*̀ng bao nhiêu đàn ông lên giường mới có thể luyện ra loại công phu này?”
Vu Trừng Bình nhìn bóng dáng lãnh đạm đi khuất. Lưu luyến ôm lấy chăn nệm còn lưu lại chút mùi cơ thể c*̉a Đỗ Thiên Huyền. Cơ thể Vu Trừng Bình mặc dù đau nhưng là vẫn không ngăn được cảm giác thoải mái.
Hai chân đau nhứt, giống như chứng minh hai người lúc nãy đã c*̀ng mây mưa ở khách sạn rẻ tiền này. Bàn tay hắn vuốt vẻ vết cắn mà lúc nãy Đỗ Thiên Huyền đã để lại, bên miệng lộ ra tia cười đau khổ yếu ớt.
Chỉ cần duy trì quan hệ như vậy thôi là được rồi. Quan hệ thể xác, không liên quan đến tình cảm, như vậy không sợ bị tổn thương. Cho dù là lúc này đây, mất đi lý trí, nhưng c*̃ng có sao?
Đỗ Thiên Huyền sẽ không gây khó dễ cho hắn nữa, c*̃ng sẽ không gây khó cho kẻ nào, chỉ cần phát tiết nhất thời thôi, sẽ tan thành mây khói trong phút chốc.
———————
Về phía Đỗ Thiên Huyền, sau đó bèn ra vẻ với hội phụ huynh là hiểu lầm nhân cách c*̉a Vu Trừng Bình, nên xin bỏ qua mọi chuyện. Lớp học c*̉a Vu Trừng Bình lại trở về bình thường.
Tuy nhiên không ai biết rằng, vào mỗi Chủ nhật, Đỗ Thiên Huyền sẽ đến rướt Vu Trừng Bình. Sau khi Vu Trừng Bình ngồi vào xe, hai người sẽ lái xe đến khách sạn.
Thời gian ở khách sạn c*̃ng không lâu lắm, Đỗ Thiên Huyền sau khi giải quyết, khoảng một, hai giờ sẽ chấm dứt. Sau khi kết thúc, Đỗ Thiên Huyền sẽ rời đi, lưu lại một ngàn tệ tiền taxi cho Vu Trừng Bình.
Nhưng không phải là chủ nhật nào bọn họ c*̃ng gặp nhau. Vào ngày chủ nhật lần thứ sáu, Vu Trừng Bình thức trắng đêm đợi điên thoại, mong Đỗ Thiên Huyền gọi. Ngay thời điểm nhận được điện thoại, Đỗ Thiên Huyền chỉ là đơn giản hỏi hắn có đi hay không, ngôn từ ngắn gọn chưa bao giờ biểu lộ một chút tình cảm giống như là đi kiếm một kẻ qua đường để phát tiết.
“Ô...... Ừ...... A......”
Mới vừa vào khách sạn, quần áo Vu Trừng Bình đã bị cởi sạch, sau đó hai chân bị Đỗ Thiên Huyền mạnh mẽ khai mở, động tác thô bạo, làm cho thắt lưng Vu Trừng Bình run rẩy đồng thời cảm giác đau đớn từ phía trước truyền lại do va đập vào cái giường cứng c*̉a căn phòng khách sạn rẻ tiền.
Đỗ Thiên Huyền mỗi lần vào trong cơ thể Vu Trừng Bình đều không hề làm động tác chuẩn bị, chỉ là thô bạo xâm nhập, làm cho Vu Trừng Bình đau đớn cơ hồ muốn bỏ chạy, nhưng là những lúc như vậy không chỉ Vu Trừng Bình đau đớn, cả Đỗ Thiên Huyền sau khi vào mày nhíu chặt, trên mặt c*̃ng lộ ra biểu cảm thống khổ giống như tra tấn, làm Vu Trừng Bình cảm thấy đau lòng.
Hay tay Vu Trừng Bình đặt lên khuông mặt anh tuấn phía trước, vươn người hôn lên đôi môi đó, dần dần đau đớn biến thành cảm giác vui sướng không kiềm chế được, chỗ tư mật nhanh chóng trở nên mềm mại bao phủ lấy phần hạ thân c*̉a người anh tú đó.
Liên tục đẩy mạnh, đùa nghịch, làm cho Vu Trừng Bình không thể khống chế thanh âm rên rỉ. Nhưng vừa phát tiết xong, Đỗ Thiên Huyền như thường lệ liền bỏ lại Vu Trừng Bình, vào phòng tắm tẩy rửa.
Có lẽ cơ thể đã dần quen với đau đớn, Vu Trừng Bình không như trước đây mỗi lần làm xong là không nhúc nhích nỗi, hắn nhìn cửa phòng tắm khép hờ, lộ ra thân ảnh Đỗ Thiên Huyền, làm cho hắn cảm thấy mê muội.
Vu Trừng Bình bước xuống giường, lấy hết dũng khí, đẩy cửa phòng tắm, nước ấm theo thân thể cường tráng c*̉a Đỗ Thiên Huyền chảy xuống, làm cho Vu Trừng Bình mê đắm không rời mắt.
Vu Trừng Bình không đi ra ngoài, ngược lại còn đóng cửa.
Hai hàng chân mày c*̉a Đỗ Thiên Huyền dựng thẳng, Vu Trừng Bình thấy thế còn tiến đến vòi sen, c*̀ng tắm với Đỗ Thiên Huyền.
Hơi nước ấm áp xối vào cơ thể, Vu Trừng Bình rất ít khi phơi nắng, do đó làn da trắng nõn, gương mặt búp bê thoạt nhìn không đoán được tuổi, so với Đỗ Thiên Huyền hắn lớn hơn vài tuổi nhưng với cơ thể như vậy người khác nhìn vào nghĩ chắc Đỗ Thiên Huyền lớn hơn.
Cơ thể hai người gần sát nhau,cơ hồ có thể cảm giác được nhiệt khí c*̉a đối phương. Hai tay Vu Trừng Bình đầy bọt xà phòng, lướt qua ngực Đỗ Thiên Huyền.
Đỗ Thiên Huyền bắt lấy tay hắn, âm thanh trầm thấp không dấu sự khinh bỉ nói: “Ta nói ngươi đi ra ngoài, ngươi nghe không hiểu sao? Ta không muốn nhìn thấy mặt ngươi, cho dù là ở trên giường c*̃ng không muốn nhìn mặt ngươi mà làm.”
Vu Trừng Bình không vì lời sỉ nhục c*̉a Đỗ Thiên Huyền mà nao núng, ngược lại ngước mặt nhình Đỗ Thiên Huyền nói: “Anh có thể xem tôi như người khác c*̃ng được, không vấn đề gì.”